Bỏ Buộc Đành Buông - Henry Ngọc Thạch
Ai cũng thấy mệt mỏi, thì ai sẽ là người quan tâm Tình yêu không phải là đến lúc cần mới thấy trân trọng Sau nhiều lần đổ vỡ ở trái tim chẳng thể đứng chờ Khoảng trống của một người mà cả thế giới cũng không thể lấp đầy Ai nói đã từng xem nhau là tất cả, nhưng rồi lại xa Có chăng mình đừng quen nhau thì sẽ không ai phải đau Ngộ nhận tâm tư với nỗi nhớ vô hình Để màn đêm xuống ôm cô đơn lặng thinh Nước mắt rơi trong lòng, hỏi làm sao ai có thể chịu đựng được nổi Đk: Đã quá đủ rồi mọi thứ giờ đây nên kết thúc như vậy Mang hết yêu thương trọn trao người sao lại đau đến thế này Bỏ buộc đành buông giữ mấy cũng thừa Vờ như chẳng xem nhau quan trọng nữa Nghĩ sao cho vừa, chỉ toàn lời hứa Sau tất cả những gì trải qua thì ta vẫn mãi là người lạ Vết họa ngàn nỗi đau, giờ ai thấu ai khâu nỗi sầu Mộng đẹp vỡ tan như hoa úa tàn Người thương chẳng may lòng đổi thay Kết thúc nơi này, chấp nhận buông tay.